top of page
Logo phòng thí nghiệm sống optie 1.png
trồng lại rừng ngập mặn 1

TÁI TRỒNG RỪNG NGẬP MẶN

Trồng và phục hồi rừng ngập mặn được xem là một trong những giải pháp sinh thái bền vững có ý nghĩa chiến lược trong việc bảo vệ Đồng bằng sông Cửu Long (ĐBSCL), đặc biệt đối với dải ven biển đang chịu tác động ngày càng nghiêm trọng của xói lở bờ biển, xâm nhập mặn, triều cường và nước biển dâng. Khác với các công trình cứng như đê biển hay kè chắn sóng, rừng ngập mặn hoạt động như một “lá chắn sinh học” tự nhiên, có khả năng hấp thu và làm suy giảm năng lượng sóng, giữ phù sa, ổn định bãi bồi và tạo vùng đệm giữa biển với khu dân cư – sản xuất phía trong. Nhiều nghiên cứu tại vùng ven biển Đồng bằng sông Cửu Long cho thấy những đoạn bờ có vành đai rừng ngập mặn phát triển thường có mức độ xói lở thấp hơn rõ rệt so với các khu vực trống, đồng thời khả năng chống chịu trước triều cường và gió bão cũng cao hơn đáng kể.

Cơ chế bảo vệ của rừng ngập mặn nằm ở cấu trúc rễ chằng chịt và thân cây dày đặc giúp cản trở chuyển động của dòng nước, làm giảm vận tốc dòng chảy và tiêu hao đáng kể năng lượng sóng trước khi chúng tác động vào bờ. Khi sóng biển đi qua một dải rừng đủ rộng, chiều cao sóng và cường độ bị suy giảm. Đồng thời, hệ rễ ngập mặn còn giữ lại lượng lớn bùn cát lơ lửng, thúc đẩy quá trình bồi tụ tự nhiên, từng bước mở rộng bãi triều và tạo điều kiện cho đường bờ tiến ra phía biển. Chính vì vậy, rừng ngập mặn không chỉ là biện pháp phòng thủ thụ động mà còn là cơ chế “tái tạo đất” cho đồng bằng trong điều kiện nguồn phù sa từ thượng nguồn đang suy giảm mạnh.

MANGROVE REFORESTATION_2.jpg

Hình: Chính quyền cùng các tình nguyện chung tay dọn dẹp rác thải trôi nổi trên một con kênh

Trong những năm gần đây nhiều chương trình phục hồi rừng ngập mặn đã được triển khai tại các tỉnh ven biển như Tiền Giang, Trà Vinh, Bến Tre, Sóc Trăng, Bạc Liêu, Cà Mau và Kiên Giang. Kết quả tổng hợp từ ảnh viễn thám giai đoạn 2015–2020 cho thấy diện tích rừng ngập mặn toàn vùng đã tăng thêm khoảng 11.184 ha, tương đương trung bình hơn 2.200 ha mỗi năm nhờ các dự án trồng mới, khoanh nuôi tái sinh và quản lý cộng đồng. Đây là minh chứng cho thấy giải pháp phục hồi rừng không chỉ mang tính lý thuyết mà đang phát huy hiệu quả rõ rệt trong thực tế bảo vệ tuyến bờ biển ĐBSCL.

MANGROVE REFORESTATION_1.jpg

Hình: Trồng rừng ngập mặn để bảo vệ bờ biển đồng bằng sông Mekong

Trong bối cảnh biến đổi khí hậu, rừng ngập mặn được xem là “công trình xanh” có khả năng tự phục hồi, hiệu quả bảo vệ tăng dần theo thời gian và chi phí duy trì thấp hơn nhiều so với các công trình kè cứng. Vì vậy, đây được coi là giải pháp sinh thái bền vững trong quản lý bờ biển ĐBSCL. Tóm lại, trồng rừng ngập mặn không chỉ giúp giảm xói lở, chắn sóng, giữ phù sa và hạn chế xâm nhập mặn mà còn đóng vai trò như “tấm áo giáp sinh học” bảo vệ rìa ngoài của toàn bộ đồng bằng trước tác động ngày càng mạnh của biển.

bottom of page