top of page
logo-LIVING LAB.png
background (21).png

XÂM NHẬP MẶN

Xâm nhập mặn là mối đe dọa đại dương học chủ yếu, ảnh hưởng đến hơn 1,7 triệu hecta đất nông nghiệp trong những mùa khô hạn khốc liệt. Cơ chế vận động ở đây là mô hình nêm mặn (salt wedge) điển hình: nước biển có tỷ trọng lớn hơn sẽ chìm xuống đáy lòng dẫn và lấn sâu vào nội địa dọc theo đáy sông, trong khi nước ngọt nhẹ hơn sẽ đẩy lên trên. 

Ranh giới giữa hai khối nước này — được gọi là mặt tán mặn (halocline) — là bề mặt trọng yếu. Khi lưu lượng nước từ thượng nguồn giảm xuống (trong mùa khô hoặc hạn hán do hiện tượng ENSO), nêm mặn sẽ tiến sâu vào nội địa; khi lưu lượng tăng lên (mùa mưa), nêm mặn sẽ bị đẩy ngược lại về phía biển.

Trong các kịch bản lưu lượng thấp kết hợp với triều cường — tương tự như những gì ĐBSCL đã trải qua trong các đợt khô hạn chịu tác động của La Niña (ví dụ: 2015–2016, 2019–2020) — nêm mặn tiến sâu nhất vào nội địa. Trong những đợt thiên tai này, ranh mặn đã xâm nhập hơn 90 km vào các nhánh sông Tiền và sông Hậu, chạm tới các trạm như Vàm Kênh và Bình Đại ở Bến Tre — những khu vực mà trước đây vốn được xem là vùng an toàn.

Xét về mặt nông học, ngưỡng độ mặn giới hạn là 4‰ (g/l). Vượt quá mức này, năng suất lúa sẽ bị sụt giảm; trên 8‰, mạ mới cấy sẽ chết hoàn toàn. Ở cấp độ dân dụng, tiêu chuẩn của WHO đối với nước ăn uống là 0,25‰ — điều này có nghĩa là vấn đề xâm nhập mặn đã gây ảnh hưởng đến các điểm thu nước của nhà máy xử lý nước từ rất lâu trước khi các dấu hiệu thiệt hại có thể quan sát được trên đồng ruộng.

bottom of page